Facebook Linkedin Mail Spotify Website
  • Trang chủ
  • Tin tức
  • Tiêu điểm
    • Mê Kông
    • Bảo tồn thiên nhiên
    • Biến đổi khí hậu
    • Buôn bán ĐVHD
    • Năng lượng
  • Tài nguyên
  • Môi trường
  • Khoa học – Công nghệ
  • Chính sách
Search
  • Giới thiệu
  • Cảm ơn
  • Bản quyền
  • Liên hệ
  • Podcast
Sign in
Welcome! Log into your account
Forgot your password? Get help
Password recovery
Recover your password
A password will be e-mailed to you.
ThienNhien.Net | Con người và Thiên nhiên
  • Trang chủ
  • Tin tức
  • Tiêu điểm
    • Mê Kông
    • Bảo tồn thiên nhiên
    • Biến đổi khí hậu
    • Buôn bán ĐVHD
    • Năng lượng
  • Tài nguyên
  • Môi trường
  • Khoa học – Công nghệ
  • Chính sách
Home Chuyện Môi trường Page 11

Chuyện Môi trường

Random
  • Latest
  • Featured posts
  • Most popular
  • 7 days popular
  • By review score
  • Random

Tiếng kêu cứu từ làng tỉ phú

Rừng phi lao ven biển bị phá “trắng”, dân “kêu cứu” ra Trung ương

Lấn đê biển Đông vào rừng phòng hộ làm khu sinh thái hoành tráng

10 năm Tây Bắc góp đất trồng cao su – Bài 1: Mỏi mòn chờ dòng “vàng trắng”

Dân tộc 100 người trước nguy cơ bị “xóa sổ”: Bức tâm thư gửi Thủ tướng

Ô nhiễm kim loại nặng do khai thác quặng thiếc tại...

Không để cò đất lộng hành ở đặc khu  

Thương lái Trung Quốc “vơ vét” dược liệu quý ở Tây...

Lâm trường lâm… nợ! – Bài 2

Đằng sau cơn sốt điện gió ở Tây Nguyên – Kỳ...

Nỗi lo… mùa nước mặn – Bài 1

Quảng Bình: Rừng phòng hộ đầu nguồn hồ Rào Đá bị...

“Khai quật thế giới ngầm” buôn bán đông vật hoang dã...

Người đàn ông Việt “mắc nợ” tê tê

Thâm nhập đường dây buôn bán “thần dược sống” của các...

1...101112...204Page 11 of 204
Rừng Xanh Lên

Nghe Podcast

Mới cập nhật

  • Thúc đẩy vai trò Liên hiệp các Hội KH&KT địa phương trong bảo tồn đa dạng sinh học
  • Bảo tồn đa dạng sinh học và giải pháp dựa vào thiên nhiên cho phát triển vùng núi phía Bắc
  • Cơ chế thí điểm OECM: Chờ đợi thêm bao lâu?
  • Bão số 10 gây thiệt hại nặng nề và nỗi đau mất mát
  • Bão số 10 gây thiệt hại rất nghiêm trọng khiến 19 người chết, 13 người mất tích

Trên Facebook

ThienNhien.Net

8 giờ trước

ThienNhien.Net
Khu rừng im lặng hơn chúng ta tưởng!Chúng ta có thể cho rằng chỉ khi rừng bị chặt trắng, suối bị lấp, hay đầm lầy bị san phẳng thì thiên nhiên mới thực sự mất đi. Nhưng khoa học những năm gần đây cho thấy có một kiểu suy thoái lặng lẽ hơn rất nhiều: cảnh quan vẫn còn đó, cây vẫn xanh, nước vẫn chảy, nhưng các quần thể côn trùng đang thưa dần. Một nghiên cứu công bố trên Nature năm 2024 cho thấy sự sụt giảm tổng số lượng côn trùng ở nhiều nơi không chỉ đến từ các loài hiếm, mà chủ yếu do ngay cả những loài từng rất phổ biến cũng đang suy giảm. Điều đó có nghĩa là thiên nhiên có thể vẫn trông bình thường trong mắt con người, nhưng bên trong nó đã bắt đầu nghèo đi về sự sống.Đây không còn là cảm giác mơ hồ. Năm 2025, một nghiên cứu quy mô lớn trên Science về bướm tại Hoa Kỳ cho thấy tổng số lượng bướm đã giảm rõ rệt trong khoảng hai thập kỷ qua, và khoảng hai phần ba số loài được theo dõi đang đi xuống. Ở nhiều nơi trên thế giới, các tổng quan khoa học cũng ghi nhận xu hướng tương tự: côn trùng không biến mất theo cùng một tốc độ ở mọi nơi, nhưng cộng đồng côn trùng đang bị tái cấu trúc mạnh mẽ, với nhiều loài giảm số lượng, phân bố thu hẹp hoặc biến mất cục bộ. Vấn đề không chỉ nằm ở việc ít côn trùng hơn, mà là ít đi những mắt xích đang giữ cho hệ sinh thái vận hành.Côn trùng là những lao công vô hình của thiên nhiên. Chúng thụ phấn cho hoa rừng, phân hủy lá mục và gỗ mục, giúp tái tạo dinh dưỡng cho đất, kiểm soát quần thể sinh vật khác, và là nguồn thức ăn của chim, ếch nhái, bò sát, cá suối và dơi. Khi côn trùng suy giảm, hệ sinh thái không sụp đổ ngay lập tức - nhưng nó bắt đầu yếu đi từ những mắt xích nhỏ nhất. Một khu rừng có thể vẫn còn tán cây xanh tốt, nhưng nếu lớp lá mục dưới chân rừng nghèo đi, những đêm hè bớt tiếng cánh bay, và bờ suối vắng dần các ấu trùng thủy sinh, đó có thể là dấu hiệu cho thấy cỗ máy sinh thái đang vận hành kém dần.Vì thế, nếu muốn hiểu một khu rừng có còn khỏe mạnh hay không, đôi khi không chỉ nhìn vào cây lớn hay thú lớn. Hãy nhìn vào những sinh vật nhỏ bé đang bò dưới lớp lá mục, bay trong bóng tối, ẩn mình bên bờ suối. Sự biến mất của côn trùng không ồn ào như mất một loài thú quý hiếm. Nhưng chính sự im lặng ấy mới đáng lo: bởi khi những sinh vật nhỏ nhất bắt đầu rút lui, thiên nhiên thường đã phát đi tín hiệu cảnh báo từ rất sớm - chỉ là con người ít khi để ý.Ảnh minh họa: The Guardian.#contrung #dadangsinhhoc #SinhThai #khunghoangsinhthai #BaoTonThienNhien ... Xem thêmThu nhỏ

Photo

Xem trên Facebook
· Chia sẻ

Share on Facebook Share on Twitter Share on Linked In Share by Email

ThienNhien.Net

1 ngày trước

ThienNhien.Net
LỘC VỪNGCó những loài cây không cần phô trương mà vẫn khiến người ta nhớ rất lâu. Lộc vừng là một loài như thế. Khi mùa hoa đến, từ những cành lá xanh thẫm buông xuống những chùm hoa dài, mảnh như những dải tua mềm, màu hồng đỏ hoặc đỏ thắm. Nhìn từ xa, hoa lộc vừng không ồn ào như phượng, không rực rỡ như bằng lăng, nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng: mềm mại, lặng lẽ, có chút cổ kính, có chút thơ. Có lẽ vì vậy mà lộc vừng thường được trồng ở ven hồ, ven sông, trong sân đình, chùa cổ hay những khoảng sân rộng có bóng nước, nơi vẻ đẹp của nó càng trở nên trầm mặc và sâu hơn.Lộc vừng (Barringtonia acutangula) là một loài cây rất thú vị. Đây là loài cây bản địa phân bố rộng ở Nam Á và Đông Nam Á, thích nghi tốt với những nơi ẩm thấp, ven ao hồ, bờ sông, vùng đất ngập nước theo mùa. Không phải ngẫu nhiên mà lộc vừng thường sống khỏe ở những nơi đất ướt, thậm chí chịu ngập trong thời gian ngắn. Bộ rễ và khả năng thích nghi của loài cây này giúp nó bám tốt ở các bờ đất ven nước, góp phần giữ đất, giảm xói lở ở quy mô nhỏ trong những cảnh quan đô thị hay nông thôn có mặt nước. Ở góc độ sinh thái cảnh quan, lộc vừng vì thế không chỉ là cây đẹp, mà còn là một loài cây phù hợp cho các không gian xanh gắn với thủy vực.Một chi tiết rất đặc biệt là hoa lộc vừng thường nở về chiều tối hoặc ban đêm, và nhiều bông sẽ rụng khá nhanh sau khi nở rộ. Những chùm hoa mảnh, nhiều nhị dài, màu sắc nổi bật, hương thơm dịu nhẹ là kiểu cấu trúc rất phù hợp để thu hút côn trùng thụ phấn, đặc biệt là những loài hoạt động vào chiều tối hoặc sáng sớm. Khi hoa rụng xuống mặt đất hay mặt nước, chúng tạo nên một lớp thảm hoa rất đẹp, nhưng đó cũng là một phần trong vòng đời tự nhiên của cây: nở rực rỡ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hoàn thành chức năng sinh sản, rồi lặng lẽ trở về với đất và nước. Chính sự chóng tàn ấy lại khiến hoa lộc vừng mang một vẻ đẹp rất riêng, như thể càng ngắn ngủi càng khiến người ta muốn dừng lại để ngắm lâu hơn.Lộc vừng cũng là một ví dụ đẹp cho thấy nhiều loài cây bản địa của Việt Nam hoàn toàn có thể vừa mang giá trị cảnh quan, vừa có giá trị sinh thái. Trong bối cảnh nhiều đô thị ngày càng nóng hơn, cứng hơn và thiếu những khoảng xanh gắn với nước, những loài như lộc vừng rất đáng được trân trọng hơn trong quy hoạch cây xanh. Một cây lộc vừng không chỉ cho bóng mát, cho mùa hoa đẹp, mà còn gợi lại mối liên hệ cũ giữa con người với ao hồ, bờ sông, sân đình, những không gian mà thiên nhiên và đời sống từng ở rất gần nhau.Ảnh của Zing.vn#locvung #caybandia #thiennhien #SinhThai #cayxanh #dadangsinhhoc ... Xem thêmThu nhỏ

Photo

Xem trên Facebook
· Chia sẻ

Share on Facebook Share on Twitter Share on Linked In Share by Email

ThienNhien.Net

2 ngày trước

ThienNhien.Net
Có lối thoát nào không?Nếu đã đi hết câu chuyện này, từ cơn nghiện hóa chất đến hệ sinh thái bị tàn sát, nguồn nước bị đầu độc, người phun thuốc là người trúng độc đầu tiên, và cả cái vòng luẩn quẩn khiến nông dân ngày càng lệ thuộc vào thuốc thì câu hỏi cuối cùng gần như là điều bắt buộc: liệu có lối thoát nào không? Câu trả lời là có. Nhưng sẽ không có một phép màu đơn giản nào cả. Không có nút bấm nào để ngày mai nương rẫy miền núi lập tức sạch thuốc. Lối thoát, nếu có, phải là một quá trình cai nghiện chậm, bền bỉ, và cần nhiều người cùng làm.Điều đầu tiên cần hiểu là: giảm thuốc trừ sâu không có nghĩa là bỏ mặc cây trồng cho sâu bệnh. Ở nhiều nơi trên thế giới, và ngay cả ở Việt Nam, nông dân đã chứng minh rằng có thể giảm đáng kể lượng hóa chất nếu biết cách phục hồi những đồng minh tự nhiên của mình. Một nương rẫy có hàng cây, bờ cỏ, cây hoa dẫn dụ côn trùng có ích; một khu canh tác đa dạng hơn thay vì chỉ độc canh một loài; một mảnh đất được che phủ tốt hơn thay vì phơi trơ sau mỗi lần làm cỏ sạch bóng - đó không chỉ là chuyện làm đẹp cảnh quan mà là cách để thiên địch quay trở lại, đất khỏe hơn, cây bớt sốc, và sâu bệnh khó bùng phát hơn. Quản lý dịch hại tổng hợp (IPM), nông lâm kết hợp, che phủ đất, bẫy sinh học, thuốc sinh học… không phải là khẩu hiệu mới, mà là những hướng đi đã có cơ sở khoa học và cần được làm thật, làm đủ.Nhưng sẽ là không công bằng nếu tiếp tục đòi hỏi người nông dân tự xoay xở một mình. Muốn nương rẫy bớt lệ thuộc vào hóa chất, phải thay đổi từ cả hệ thống. Cần kiểm soát chặt hơn những loại thuốc độc hại, đặc biệt là các hoạt chất nguy cơ cao; cần siết việc buôn bán và tư vấn vô tội vạ tại thị trường vật tư nông nghiệp; cần khuyến nông kiểu mới - gần dân hơn, thực hành hơn, nói bằng ngôn ngữ của người trồng hơn. Và quan trọng không kém: thị trường cũng phải thay đổi. Nếu người tiêu dùng chỉ chuộng rau quả đẹp không tì vết, nếu thương lái vẫn ép mẫu mã hoàn hảo bằng mọi giá, thì hóa chất vẫn sẽ tiếp tục được dùng như hiện nay.Với miền núi, lối thoát còn cần gắn với cách nhìn rộng hơn về cảnh quan. Một nương rẫy không tách rời khỏi con suối bên dưới, cánh rừng bên cạnh, hay bản làng đang sống quanh đó. Vì thế, giảm hóa chất không chỉ là chuyện kỹ thuật nông nghiệp. Đó là chuyện bảo vệ đa dạng sinh học, bảo vệ nước đầu nguồn, bảo vệ sức khỏe cộng đồng, và cũng là bảo vệ chính sinh kế lâu dài của người dân. Một nền nông nghiệp sạch bóng sâu nhưng đất ngày càng kiệt, suối ngày càng đục, côn trùng ngày càng biến mất, người trồng ngày càng mệt mỏi thì rốt cuộc không phải là một nền nông nghiệp khỏe mạnh.Có lẽ lối thoát thật sự bắt đầu từ một thay đổi rất đơn giản trong cách nghĩ: đừng hỏi làm sao để diệt sạch mọi thứ đang làm phiền cây trồng. Hãy hỏi làm sao để mảnh đất ấy sống khỏe trở lại. Khi đất khỏe hơn, nước sạch hơn, thiên địch quay về, cây trồng đa dạng hơn, và người nông dân được hỗ trợ đúng cách, chiếc bình thuốc trên lưng họ mới có cơ hội nhẹ đi. Không phải trong một ngày. Nhưng nếu không bắt đầu, cơn nghiện hóa chất” sẽ còn kéo dài và cái giá phải trả sẽ ngày càng đắt hơn cho cả con người lẫn núi rừng.#thuocdoctrennuong #thuoctrusau #nongnghiepmiennui #dadangsinhhoc #BaoTonThienNhien #NongNghiepBenVung ... Xem thêmThu nhỏ

Photo

Xem trên Facebook
· Chia sẻ

Share on Facebook Share on Twitter Share on Linked In Share by Email

ThienNhien.Net

3 ngày trước

ThienNhien.Net
Đừng chỉ trách nông dânKhi nhìn thấy một người phun thuốc trừ sâu dày đặc trên nương rẫy, phản ứng đầu tiên của nhiều người thường là trách móc: sao lại lạm dụng hóa chất đến vậy? Nhưng nếu chỉ dừng ở đó, chúng ta rất dễ bỏ lỡ phần quan trọng nhất của câu chuyện. Người nông dân là người trực tiếp cầm bình thuốc, đúng. Nhưng họ không phải lúc nào cũng là người tạo ra cơn nghiện hóa chất này. Trong rất nhiều trường hợp, họ chỉ đang xoay xở để không mất mùa, không bị thương lái chê hàng, không bị tụt lại trong một guồng quay sản xuất ngày càng khắc nghiệt.Ở nhiều vùng nông thôn, miền núi, sản xuất nông nghiệp đã không còn đơn thuần là tự cung tự cấp như trước. Nương ngô, đồi sắn, rau trái vụ, cây ăn quả, quế, keo, cà phê… ngày càng gắn chặt với thị trường. Khi sản xuất để bán, áp lực cũng đổi khác: phải cho năng suất cao hơn, quả đẹp hơn, lá xanh hơn, ít sâu hơn, thu nhanh hơn. Chỉ cần một đợt sâu bệnh bùng phát, một lứa rau xấu mã, một vụ quả bị đốm hay côn trùng chích hút, cả mùa thu nhập có thể sụt mạnh. Trong bối cảnh đó, thuốc trừ sâu thường được xem như cách chắc ăn nhất, nhanh nhất, dễ mua nhất.Nghiên cứu về sử dụng thuốc bảo vệ thực vật ở vùng núi Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, cho thấy việc lạm dụng hóa chất không chỉ xuất phát từ quyết định cá nhân, mà còn gắn với quá trình chuyển đổi sang sản xuất hàng hóa, độc canh cây trồng, gia tăng sâu bệnh, và sự mở rộng mạnh mẽ của thị trường vật tư nông nghiệp. Nhiều hộ dân mua thuốc dựa trên lời khuyên từ cửa hàng bán thuốc hoặc từ nhau, trong khi dịch vụ khuyến nông sinh thái, quản lý dịch hại tổng hợp hay hướng dẫn giảm phụ thuộc hóa chất lại chưa đủ mạnh và chưa đủ gần với người dân. Nói cách khác, người nông dân thường được tiếp cận với thuốc rất dễ, nhưng lại khó tiếp cận hơn nhiều với những lựa chọn an toàn và bền vững hơn.Và còn một vòng luẩn quẩn nguy hiểm hơn thế. Càng phun nhiều thuốc, thiên địch càng chết. Khi các loài côn trùng có ích, nhện bắt mồi, ong ký sinh hay các loài giữ cân bằng tự nhiên suy giảm, sâu bệnh lại càng dễ bùng phát mạnh hơn. Kết quả là người trồng càng thấy mình phải phun thêm. Một số nghiên cứu quốc tế đã chỉ ra hiện tượng này như một “bẫy thuốc trừ sâu”: hóa chất ban đầu được dùng để kiểm soát sâu bệnh, nhưng về lâu dài lại có thể làm hệ sinh thái nông nghiệp yếu hơn và lệ thuộc hơn vào chính hóa chất đó. Vì thế, nếu thật sự muốn giảm thuốc trừ sâu, chúng ta không thể chỉ kêu gọi nông dân nâng cao ý thức. Cần nhiều hơn thế: kiểm soát chặt việc buôn bán các loại thuốc độc hại, thay đổi cách tư vấn ở thị trường vật tư nông nghiệp, đầu tư mạnh cho khuyến nông sinh thái, quản lý dịch hại tổng hợp, nông lâm kết hợp, bảo vệ thiên địch, và xây dựng chuỗi tiêu thụ chấp nhận nông sản không cần đẹp hoàn hảo bằng hóa chất. Chừng nào hệ thống vẫn tưởng thưởng cho sản lượng nhanh, mẫu mã đẹp và xử lý tức thời, còn những người sản xuất nhỏ lẻ phải tự gánh mọi rủi ro, thì chừng đó chiếc bình thuốc trên lưng họ vẫn rất khó buông xuống.#ThuocDocTrenNuong #ThuocTruSau #NongNghiepMienNui #DaDangSinhHoc #SucKhoeCongDong #NongNghiepBenVung ... Xem thêmThu nhỏ

Photo

Xem trên Facebook
· Chia sẻ

Share on Facebook Share on Twitter Share on Linked In Share by Email

ThienNhien.Net

4 ngày trước

ThienNhien.Net
Ai trúng độc đầu tiên?Mỗi mùa vụ ở nhiều vùng nông thôn, miền núi Việt Nam, người ta dễ bắt gặp hình ảnh quen thuộc: một người đeo bình sau lưng, đi giữa nương rẫy, lặng lẽ phun thuốc giữa nắng, giữa gió. Họ làm việc đó để cứu mùa màng, để giữ năng suất, để tránh mất trắng sau nhiều tháng chăm bón. Nhưng có một sự thật ít khi được nói ra: trước khi thuốc trừ sâu giết sâu, người hít phải nó đầu tiên thường chính là người cầm vòi phun.Trong nông nghiệp quy mô nhỏ, đặc biệt ở vùng sâu vùng xa, việc sử dụng thuốc bảo vệ thực vật vẫn thường đi kèm với rất nhiều rủi ro: pha thuốc bằng tay trần, phun ngược chiều gió, không đeo kính, không mang khẩu trang đúng chuẩn, mặc quần áo mỏng, rửa bình ngay gần nguồn nước sinh hoạt, cất thuốc trong góc nhà, thậm chí để chai lọ gần nơi trẻ em có thể chạm vào. Những thói quen ấy không phải vì người dân không biết sợ, mà nhiều khi vì thiếu thông tin, thiếu đồ bảo hộ phù hợp, hoặc đơn giản là vì làm như thế đã thành thói quen lâu năm.Tác hại của thuốc bảo vệ thực vật không chỉ là chuyện ngộ độc nặng mới đáng lo. Rất nhiều trường hợp phơi nhiễm bắt đầu bằng những dấu hiệu mà người ta dễ bỏ qua: cay mắt, nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn, mệt lả, tức ngực, ngứa da, khó thở nhẹ. Một nghiên cứu tại Việt Nam trên nhóm nông dân thường xuyên phun thuốc cho thấy nhiều người có các triệu chứng cấp tính sau khi tiếp xúc với thuốc bảo vệ thực vật, nhưng phần lớn không đi khám hoặc không coi đó là vấn đề nghiêm trọng. Điều nguy hiểm hơn là kiểu phơi nhiễm lặp đi lặp lại qua nhiều năm: lượng độc chất nhỏ bám trên da, đi vào đường hô hấp, dính trên quần áo, theo tay vào bữa ăn, theo nước rửa ra sân nhà. Nó không phải lúc nào cũng khiến người ta gục xuống ngay, nhưng có thể âm thầm làm tổn thương thần kinh, gan, thận, hệ nội tiết, và làm tăng nguy cơ các bệnh mạn tính về sau.Ở miền núi, câu chuyện còn đáng lo hơn. Nhiều hộ vừa sản xuất, vừa sinh hoạt ngay sát nương rẫy. Trẻ em chạy chơi quanh khu vực phun thuốc. Quần áo lao động được giặt chung. Bao bì thuốc có khi bị vứt ở bờ suối, bờ rẫy hoặc đốt ngay sau nhà. Phụ nữ mang thai, người già, trẻ nhỏ là những người không trực tiếp cầm bình phun nhưng vẫn có thể bị phơi nhiễm qua nước, không khí, thực phẩm hoặc tiếp xúc gián tiếp trong gia đình. Nghĩa là người phun thuốc thường là người trúng độc đầu tiên, nhưng hiếm khi là người duy nhất.Có lẽ chúng ta cũng nên tự hỏi: rốt cuộc, ta đang bảo vệ cây trồng bằng cách nào và đang đánh đổi sức khỏe của ai? Một nền nông nghiệp không thể gọi là an toàn nếu người phải trả giá đầu tiên lại chính là người đang cố nuôi sống gia đình mình từ mảnh đất ấy.#thuocdoctrennuong #thuoctrusau #suckhoecongdong #nongnghiepmiennui #BaoTonThienNhien #sinhthainongnghiep ... Xem thêmThu nhỏ

Photo

Xem trên Facebook
· Chia sẻ

Share on Facebook Share on Twitter Share on Linked In Share by Email

Trên YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=hXH3ulZGzSo

Chủ đề nổi bật

BBĐVHD biến đổi khí hậu Biến đổi khí hậu BĐKH bảo vệ môi trường Bảo vệ rừng bệnh truyền nhiễm cháy rừng corona Covid-19 cơ hội việc làm Dịch bệnh Hà Nội Hạn hán Hổ Khai thác khoáng sản khoáng sản khu công nghiệp lũ lụt Mê Kông Mưa bão Mưa lũ Mỹ Nghệ An ngà voi phá rừng plastic Quảng Nam rác thải nhựa SARS-CoV-2 sạt lở thiên tai Thủy điện Trung Quốc Trung Quốc vaccine xả thải Ô nhiễm không khí Ô nhiễm môi trường ô nhiễm ĐBSCL ĐVHD đa dạng sinh học đại dịch động vật hoang dã
Giấy phép số 243/GP-TTĐT do Cục PT, TH và TTĐT cấp ngày 11/10/2024
Trụ sở: NV31, Khu đô thị Trung Văn, p. Trung Văn, q. Nam Từ Liêm, Hà Nội
ĐT: 024 3556-4001 Fax: 024 3556-8941 Email: bbt@nature.org.vn
Cơ quan chủ quản: Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam
Chịu trách nhiệm xuất bản: Trịnh Lê Nguyên Phụ trách biên tập: Phan Bích Hường
Thông tin tổng hợp từ nhiều nguồn.
Facebook Linkedin Mail Spotify Website
© Trung tâm Con người và Thiên nhiên - 2026