Chính trị và bảo tồn hổ: Lỗ hổng nằm ở đâu?

Bảo tồn hổ và chính trị dường như là hai thế giới khác nhau, nhưng sự thật không phải như thế. Trên thực tế, chính trị là một trong những nguyên nhân chính khiến công tác bảo tồn hổ trở nên phức tạp như hiện nay.

Hội nghị thượng đỉnh toàn cầu lần thứ hai về bảo tồn hổ dự kiến sẽ được tổ chức vào ngày 5/9/2022 tại Vladivostok, Nga. Trước đó, hội nghị thượng đỉnh lần thứ nhất tại St.Petersburg năm 2010 được đánh giá là nỗ lực vô vọng vì sự yếu kém trong quá trình tổ chức thực hiện. Vì thế, hội nghị lần này là một yêu cầu cần thiết. Các bên liên quan tuyên bố đã “học được” từ những sai lầm. Nhưng cần học những gì từ 12 năm qua để không tiếp tục thất bại trong kỷ nguyên hành động mới? Liệu ta có được phép tiếp tục mắc sai lầm sau khi thực hiện một chương trình mà kết quả, 3 trong số 13 Quốc gia có hổ sinh sống (TRC) đã mất hoàn toàn số lượng hổ ở nước mình?

Hội nghị thượng đỉnh về bảo tồn hổ ở St.Petersburg năm 2010

Năm 2010, người đứng đầu chính phủ của 13 quốc gia có hổ sinh sống tuyên bố, họ sẽ là người canh giữ cho những con hổ cuối cùng còn sót lại trên thế giới. Họ nhận thức được tình hình thực tế về số lượng hổ giảm mạnh, môi trường sống bị suy giảm, sự nguy hiểm của tội phạm động vật hoang dã, cũng như xung đột gia tăng giữa con người và loài hổ. Họ cũng biết rằng hổ là “chỉ số” quan trọng cho một hệ sinh thái lành mạnh, và việc mất đi hổ sẽ dẫn đến tình trạng mất đi sự đa dạng sinh học trên toàn bộ khu vực Châu Á cùng với những lợi ích mà loài săn mồi này và hệ sinh thái của chúng mang lại. Các quốc gia đã nhắc lại và tán thành những tuyên ngôn, khuyến nghị và kế hoạch hoạt động trước đây về tội phạm động vật hoang dã và bảo tồn hổ.

Họ cũng hoan nghênh việc thông qua Chương trình Quốc gia về Phục hồi Hổ (GTRP). 13 quốc gia này đã nhận thức và đánh giá đúng sự hỗ trợ của các chính phủ, các tổ chức quốc tế và tổ chức phi chính phủ khác. “Bởi vì đó là nghĩa vụ của chúng tôi đối với các thế hệ tương lai, và bởi vì chúng tôi phải hành động ngay bây giờ, chúng tôi tuyên bố: Phấn đấu tăng gấp đôi số lượng hổ hoang dã trong phạm vi hoạt động của chúng vào năm 2022,” họ tuyên bố và thực hiện thông qua 11 điểm hành động.

Thế nhưng trên thực tế, tất cả đều quá viển vông.

Hổ Sumatra là loài hổ duy nhất còn sót lại ở quần đảo Sunda của Indonesia, nơi hổ Bali và hổ Java đã tuyệt chủng. (Ảnh: Bernard Spragg/Flickr)

Cần phải cẩn trọng

Các chính phủ phải gánh vác nhiệm vụ và trách nhiệm rất lớn, trong khi nguồn quỹ của họ không phải là vô hạn. Và không phải tất cả các chính phủ đều có lợi ích như nhau, ngân sách ngang nhau hay hệ thống chính trị giống nhau. Và như cách nói của ngoại giao, hành động của họ không thể đoán trước được, và đôi khi rất khó để họ có thể tiếp xúc với nhau trên cương vị ngang bằng.

Xét theo thực tế này, thì tuyên bố ở St.Petersburg là hợp lý. Tuyên bố không đề cập đến các chủ đề nhạy cảm, chẳng hạn như chăn nuôi hổ, tham nhũng, hoặc ngành công nghiệp nào chịu trách nhiệm cho sự tàn phá môi trường sống của hổ, huống hồ là việc yêu cầu các ngành này phải có trách nhiệm phục hồi môi trường sống đã bị họ phá hủy đó. Nếu các vấn đề trên được nhắc đến, Indonesia, Việt Nam, Lào, Campuchia, Malaysia và Trung Quốc sẽ không bao giờ ký vào tuyên bố; họ thậm chí sẽ không tham dự hội nghị này.

Nhiều tổ chức phi chính phủ thông qua tuyên bố chỉ vì họ lo ngại rằng, việc phản đối một số chính phủ có thể dẫn đến hậu quả nặng nề cho nhân viên, tình nguyện viên và sự hiện diện của họ ở các nước đó. Do vậy, cũng không có gì ngạc nhiên khi các tổ chức phi chính phủ hoạt động trên phạm vi quốc tế bị ảnh hưởng bởi chính trị. Để đạt được mục đích của mình, họ cần phải cẩn trọng.

Có thể đạt được mục tiêu nhìn chung hay không?

Một trong những lời oán trách lớn nhất trong giới bảo tồn hổ đó là, các tổ chức phi chính phủ không hợp tác theo cách mà họ nên làm để đạt được kết quả mong muốn. Lý do rất rõ ràng: Các tổ chức bị định hướng bởi chính trị không được phép để xảy ra tình huống hoặc sai sót nào có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của họ với các chính phủ. Vì vậy họ làm việc một cách thận trọng. Khi hợp tác với nhau, họ thường có xung đột về ý kiến. Kết quả, viễn cảnh hợp tác bảo tồn hổ đã bị chia rẽ và tan vỡ.

Gần đây IUCN, FFI, WCS, WWF, TRAFFIC và Panthera đã trình bày ‘tầm nhìn chung’ của họ về tương lai của loài hổ, tầm nhìn mà họ mong đợi các tổ chức phi chính phủ khác sẽ đồng tình và làm theo. Tuy nhiên, các bên liên quan khác trong việc bảo tồn hổ không chia sẻ tầm nhìn này. Chính phủ từ các quốc gia còn lại, các cộng đồng bản địa hiện đang sống ở gần hoặc ngay trong môi trường sống của hổ, các nhà tài trợ, các phương tiện truyền thông, và các tổ chức phi chính phủ từ 10 quốc gia có hổ còn lại như Phoenix Fund, Freeland, Born Free, Harimau Kita, MYCAT, WTI, WPSI, Nepal Tiger Trust, Corbett Foundation, v.v. đều không đi theo “tầm nhìn chung” đó.

Tại sao vấn đề này lại quan trọng đến vậy? Tầm nhìn là nền tảng cho các kế hoạch chiến lược, và các kế hoạch chiến lược lại là nền tảng để thực hiện các hoạt động tiếp theo. Điều quan trọng đối với các tổ chức phi chính phủ, đang hoạt động ở cấp độ cơ bản đó là họ phải trở thành một phần của ‘tầm nhìn chung’. Họ không thể đồng ý một cách mù quáng để làm những gì các “ông lớn” quyết định. Chúng tôi đã thấy được kết quả trong 12 năm qua: các tổ chức phi chính phủ, các chính phủ, truyền thông và các bên liên quan khác đã đi theo con đường riêng và hầu như không sẵn sàng hợp tác. Họ bắt đầu tranh giành sự chú ý từ công chúng, nguồn tài trợ và tình nguyện viên.

Chấp nhận những gì đã xảy ra

‘Tầm nhìn chung’ của IUCN, FFI, WCS, WWF, TRAFFIC và Panthera là bước đầu tiên để họ giành được một vị trí nổi bật trên bàn đàm phán tại hội nghị thượng đỉnh về bảo tồn hổ sắp tới, trong đó sẽ quyết định 12 năm bảo tồn hổ tiếp theo sẽ diễn ra như thế nào. Nhưng như Einstein đã nói: nếu bạn làm những gì bạn vẫn luôn làm, bạn sẽ nhận được những gì bạn vẫn luôn có.

Những gì đang xảy ra bây giờ cũng chính là những gì đã xảy ra 12 năm trước tại St.Petersburg, khi WWF và Ngân hàng Thế giới chính là những người khởi xướng. Và kết quả vẫn sẽ như cũ: trong 12 năm qua, Campuchia, Lào và Việt Nam đã mất hoàn toàn số hổ trong nước; Malaysia, Myanmar và Bangladesh đã mất hơn 60% quần thể hổ của họ; số lượng hổ bị giết ở Ấn Độ vào năm 2021 đạt đỉnh (bất chấp sự tăng trưởng đáng chú ý về tổng số lượng hổ), cũng như sự gia tăng xung đột giữa con người và loài hổ.

Chúng ta cần học hỏi từ những sai lầm của mình để tiếp tục tiến về phía trước. Các bên liên quan cần phải nhìn nhận lại bản thân. Nhưng liệu các chính phủ và tổ chức phi chính phủ có thể làm được điều này hay không?

Việc buôn bán các bộ phận của hổ vẫn là một vấn đề phổ biến dù bất hợp pháp. (Ảnh: Thamizhpparithi Maari/Wikimedia Commons)

Cần phải làm gì?

Chúng ta cần xác định và nghiên cứu những sai lầm của tất cả các bên liên quan.

Một tổ chức tư vấn độc lập, không thiên vị sẽ có thể giúp phân tích các lỗi sai chúng ta mắc phải. Một tổ chức như vậy có thể xem xét một cách khách quan tất cả các mục tiêu, kế hoạch và hành động của các bên liên quan trong việc bảo tồn hổ trong 12 năm qua. Họ cũng có thể giúp tạo ra một tầm nhìn chung đúng nghĩa về tương lai của loài hổ. Họ thậm chí có thể giúp vạch ra kế hoạch chiến lược trước khi lập nên các kế hoạch hoạt động khác.

Vấn đề tiếp theo cần thảo luận là khung thời gian. Chúng ta vẫn chưa rõ tại sao trong hội nghị thượng đỉnh năm 2010, “năm con hổ” theo cung hoàng đạo Trung Quốc lại được ủng hộ đến vậy. Nhưng 12 năm là một khoảng thời gian dài, để khi các bên nhận ra những gì họ đang làm đều không có hiệu quả, họ có thể thay đổi tầm nhìn, kế hoạch chiến lược và hoạt động của mình.

Cũng cần hiểu rằng nếu muốn thay đổi hành động của mọi người – bằng cách khiến họ tham gia nhiều hơn vào công tác bảo tồn hổ hoặc ngăn cản họ săn trộm, sử dụng các sản phẩm từ hổ, đến thăm các trang trại chăn nuôi hổ hoặc vườn thú – chúng ta cần một chương trình thay đổi quốc tế được thực hiện bởi các chuyên gia. Nên tập trung vào các động lực để thay đổi, khả năng và cơ hội thay đổi. Và chìa khóa ở đây là việc tác động đến hành vi của đại chúng.

Cuối cùng, việc phối hợp hoạt động cứu hộ hổ trên toàn cầu theo khung thời gian trong cung hoàng đạo Trung Quốc là vô nghĩa đối với các bên khác vốn khác biệt về văn hóa. Thậm chí, nếu xem xét những gì Trung Quốc và một số quốc gia láng giềng đã làm đối với loài hổ, điều này còn gây khó chịu hơn cho nhiều người.

Hội nghị thượng đỉnh tiếp theo: Trò chơi chính trị hay nỗ lực giải cứu hổ?

Hiện tại, các quốc gia đang lên kế hoạch về bảo tồn hổ trong tương lai để gây ấn tượng với tất cả những bên tham dự hội nghị thượng đỉnh, bởi một số quốc gia đã rất xấu hổ khi phải thừa nhận họ đã thất bại. Một số tổ chức phi chính phủ cũng đang vạch ra các kế hoạch bảo tồn hổ hiệu quả hơn. Những kế hoạch này sẽ được phân tích và cải thiện trước khi hội nghị bắt đầu, để hội nghị thượng đỉnh có thể trở thành nơi một “chương trình phục hồi hổ toàn cầu” mới được đưa ra và kéo dài thêm 12 năm nữa. Đây là tập quán trong chính trị khi một hội nghị có nhiều bên tham gia.

Nhưng nếu điều này thực sự xảy ra, chúng ta có thể nói lời tạm biệt với những con hổ còn lại ở Thái Lan, Malaysia, Myanmar, Bangladesh và Indonesia (Sumatra), bởi vì một “bí mật” mà ai cũng biết đó là, những quốc gia này dường như không có ý chí chính trị để giải cứu hổ hoặc mở rộng phạm vi hoạt động của hổ. Công bằng mà nói, họ cũng sẽ phải trải qua tình trạng như Campuchia, Lào và Việt Nam – những quốc gia đã mất hết hổ trong 12 năm qua.

Công tác bảo tồn hổ cần có sự thay đổi triệt để. Tất cả các bên liên quan cần phải làm việc với nhau trên một tầm nhìn chung, kế hoạch chiến lược chung và thực hiện hoạt động chung. Và sự hợp tác phải bao gồm không chỉ các chính phủ và tổ chức phi chính phủ, mà còn cả người dân bản địa, giới truyền thông và các nhà tài trợ.

Nguồn vốn cũng cần được quản lý chặt chẽ. Họ đã lãng phí quá nhiều năng lực bảo tồn, dồn trọng tâm hoạt động và sức lực vào việc gây quỹ và vung tiền, chỉ để có thể cạnh tranh với những bên khác. Vì hiện nay công tác bảo tồn đang cần nhiều nguồn tài trợ hơn, đã đến lúc các ngành công nghiệp phá hủy môi trường sống của hổ – các công ty dầu cọ, công ty khai thác mỏ, công ty xây dựng (đường xá, đập ngăn nước) và những ngân hàng đã tài trợ cho các ngành công nghiệp trên – đứng lên chịu trách nhiệm và đền bù cho những gì họ đã gây ra. Nhóm thứ hai phải chịu trách nhiệm là các công ty kiếm lời từ việc sử dụng hổ trong marketing và xây dựng thương hiệu (như Gucci). Các công ty này cũng cần phải bỏ ra một nguồn tài trợ cố định.

Chúng ta cũng cần sự minh bạch. Nếu Malaysia hoặc Indonesia không đạt được kết quả như mong đợi vì cho rằng công nghiệp dầu cọ quan trọng hơn, thì thế giới cũng cần được biết để có thể hành động và giúp các nước đó đạt được kết quả. Nếu nạn tham nhũng ở Ấn Độ cản trở công tác bảo tồn hổ, các nhà báo điều tra phải phơi bày những gì đang diễn ra. Nếu Thái Lan, Trung Quốc hoặc Hoa Kỳ không nghiêm túc ngăn chặn việc người dân khai thác hổ để thỏa mãn cái tôi của mình, thì các chính trị gia và người dân cần phải hành động. Điều tương tự cũng cần được áp dụng với Trung Quốc, Lào và Việt Nam nếu họ liên tục từ chối chấm dứt việc chăn nuôi hổ, từ đó tạo ra nhu cầu bắt hổ từ tự nhiên. Đây là lý do tại sao phương tiện truyền thông (và mạng xã hội) cần phải tham gia vào công tác bảo tồn, và phải đổi mới cách hoạt động so với trước đây.

Trên hết, chúng tôi cần sự lãnh đạo, nhưng không phải từ các quốc gia hoặc một tổ chức phi chính phủ hiện tại, bởi các bên liên quan khác sẽ không đồng ý. Thay vào đó, sự lãnh đạo nến đến từ một tổ chức mới được chọn – hoặc được lập ra. Một tổ chức có đầy đủ quyền hạn (ủy quyền từ các quốc gia), kiến ​​thức, năng lực, tham vọng, sự độc lập, mạng lưới sâu rộng và khả năng tài chính sẽ có khả năng dẫn dắt việc bảo tồn hổ, vì tương lai của loài hổ.

Điều này sẽ xảy ra, nhưng chỉ khi các bên liên quan tham dự hội nghị thượng đỉnh tiếp theo vào tháng 9 thực sự muốn cứu lấy loài hổ thay vì chơi trò chơi chính trị của họ.

Trúc Mai (Theo Mongabay)

Nguồn: